Sau nhiều năm miệt mài đi và viết, nhà báo Trương Anh Ngọc vừa ra mắt cuốn du ký mới mang tên Không ngủ ở Saint Petersburg. Đây là cuốn sách du ký thứ 6 của anh, tập hợp những bài viết được chắt lọc từ các hành trình trải dài nhiều năm qua nhiều quốc gia, nhiều vùng văn hóa khác nhau trên thế giới. Không chỉ kể chuyện những vùng đất đã qua, cuốn sách còn là hành trình nhìn lại chính mình của một người lữ hành đã đi rất xa nhưng vẫn không ngừng tìm kiếm.

Chia sẻ về cảm hứng viết, nhà báo Trương Anh Ngọc cho rằng không muốn nhìn thế giới qua đôi mắt của người khác. Đi không phải để thỏa mãn cái tôi hay khoe khoang những nơi đã đến mà để thấy mình còn thiếu hiểu biết về thế giới. Thế giới rất rộng và ta chỉ sống một lần, chỉ cần bạn rời khỏi vùng an toàn của mình, thế là đã đi.

Không ngủ ở Saint Petersburg gồm những chuyến đi một mình, những hành trình có bạn đồng hành, đan xen niềm vui, nỗi buồn và cả sự cô đơn – một trạng thái quen thuộc với những người thường xuyên xách ba lô lên đường. Dù đã quen thuộc với đề tài du ký và đã đi rất nhiều, Trương Anh Ngọc cho rằng càng đi, con người ta càng thấm thía sự cô đơn, nhất là khi bước sang một độ tuổi nhất định.

“Đến một tuổi nào đó, người ta sẽ cảm thấy cô đơn nhiều hơn kể cả khi đã có những hành trình làm bạn đồng hành. Nhưng điều đó không có nghĩa là nỗi cô đơn ấy ngăn cản những người lữ hành tiếp tục lên đường và cảm nhận những điều tuyệt diệu mà một thế giới rộng mở đã đem lại”, anh chia sẻ.

Với Trương Anh Ngọc, đi không chỉ để khám phá thế giới mà còn là một thôi thúc bản năng. “Có những nơi tôi đã đến rồi vẫn muốn quay trở lại. Có những nơi chưa đặt chân đến nhưng luôn xuất hiện trong những giấc mơ như một sự mời gọi”, anh chia sẻ.

Là người lớn lên cùng những trang sách và từng du lịch qua sách từ khi còn nhỏ, Trương Anh Ngọc không viết du ký theo cách ghi chép thuần túy về cảnh đẹp hay văn hóa. Những trang viết của anh là cuộc đối thoại âm thầm với chính mình. Trên hành trình đó, dù đã đặt chân tới những thiên đường ở tận cùng thế giới như New Zealand, anh vẫn tiếp tục lang thang qua Nga, Pháp, Anh, Qatar, Pakistan – những miền đất của lịch sử, văn hóa và ký ức. Ở Myanmar, nơi không phải là thiên đường nghỉ dưỡng hay mua sắm, anh lại tìm thấy sự bình yên rất riêng trong tâm hồn.

Những bước chân lang thang từ Notting Hill lãng mạn, bên dòng Seine thơ mộng, đến Paris cổ kính hay lật giở ký ức bên dòng sông Don, theo dấu các nhà văn, nhà thơ và lãnh tụ cách mạng của nước Nga… đều dẫn tác giả trở về một góc riêng của sự chiêm nghiệm.

“Những người đi một mình là những người rất cô đơn. Những gì trải nghiệm trên hành trình khiến họ quên đi nỗi cô đơn ấy. Họ cứ đi, đi mãi… vì không có một trái tim nào đủ lớn để giữ họ lại ở một nơi nào đó”, Trương Anh Ngọc chia sẻ.

Không mới về địa danh, cũng không lạ về đề tài du ký nhưng mỗi vùng đất trong Không ngủ ở Saint Petersburg hiện lên vừa quen vừa lạ.

Cuốn sách được chia làm 3 phần rõ rệt.

Phần 1 viết về nước Nga – vừa như một câu đố bí ẩn, vừa như món quà được gói ghém trong lớp vỏ thần bí.

Phần 2 là những bài viết về châu Âu lãng mạn, cổ kính và đầy chất thơ.

Phần 3 là những cuộc “lạc trôi” với đôi giày đỏ, khám phá những góc khuất, những điều gai góc, lạ thường của thế giới rộng lớn.

Xuyên suốt cuốn sách vẫn là khát khao đi để tìm thấy chính mình “Đi, vì thế cũng là cách để đối diện với chính mình”. Với anh, Không ngủ ở Saint Petersburg không chỉ là một cuốn du ký, mà còn là cách tự tình với bản thân sau những năm tháng không ngừng chuyển động.