SV24h – Một buổi chiều mùa thu năm 2023, giữa ga Kyoto đông nghịt người qua lại, Diệu Thu bối rối khi điện thoại bất ngờ cạn pin. Không thể tra tuyến tàu về Shiga, cô gái trẻ chỉ biết đi vòng quanh trong tâm trạng hoang mang, cho đến khi quyết định nhờ một người đàn ông mặc vest đứng gần đó giúp đỡ, vì nghĩ anh là nhân viên nhà ga.
Người đàn ông ấy là Shota, 32 tuổi, một kỹ sư vừa kết thúc ngày làm việc và chuẩn bị lên tàu về nhà. Trước dáng vẻ lúng túng của cô gái nhỏ nhắn giữa dòng người hối hả, Shota kiên nhẫn chỉ dẫn từng bước. Trước khi chia tay, anh còn cẩn thận ghi lại số điện thoại, phòng khi cô cần hỗ trợ thêm.
Cuộc gọi cảm ơn sau khi về đến nơi an toàn đã mở ra những tin nhắn đầu tiên. Từ đó, mối quan hệ dần được nối dài bằng những buổi gặp gỡ giản dị. Shota mời Thu ăn món Việt, uống cà phê và lắng nghe câu chuyện của cô gái dân tộc Mường rời Hòa Bình sang Nhật từ năm 19 tuổi để lao động, phụ giúp gia đình.
“Cô ấy nói rất nhiều, lúc nào cũng cười, kể cả khi nhắc đến những tháng ngày vất vả. Sự lạc quan ấy khiến tôi nể phục”, Shota nhớ lại.
Với Diệu Thu, người đàn ông Nhật Bản sống khép kín suốt hơn một thập kỷ sau biến cố gia đình lại mang đến cảm giác an tâm lạ lùng. Trong buổi hẹn đầu tiên, khi cô tò mò hỏi về mức thu nhập, Shota thẳng thắn đưa cả bảng lương cho xem. Không phải vì con số, mà chính sự chân thành hiếm thấy ấy khiến cô rung động.
Những lần gặp gỡ sau đó, Shota vẫn ít nói, chủ yếu lắng nghe. Anh ghi nhớ những điều nhỏ nhặt: Thu không ăn cay, thích món nào, khi nào ánh mắt cô ánh lên niềm vui hay thoáng mệt mỏi. Không cần dịp đặc biệt, anh vẫn mua hoa tặng. Dù kinh tế không dư dả, mỗi chuyến đi chơi chung, anh luôn chọn vé tốt nhất có thể.
Sau năm tháng tìm hiểu, Shota đưa Thu về ra mắt mẹ. Dẫu vậy, sự khác biệt văn hóa và tính cách khiến Thu chưa từng dám nghĩ xa. “Anh không nhắn tin mỗi ngày, không nói lời ngọt ngào. Tôi từng nghĩ mối quan hệ này rồi sẽ dừng lại khi mình về nước”, cô chia sẻ.
Mọi thứ thay đổi vào mùa hè năm 2024.
Áp lực công việc khiến Thu suy nhược nghiêm trọng, thường xuyên ngất xỉu và chảy máu cam tại nơi làm việc. Trong khi đó, cô vẫn phải đối mặt với sự quở trách và gây sức ép từ quản lý. Những ngày Thu nhập viện và nghỉ phép, Shota – người vốn kiệm lời – đã chủ động liên hệ các tổ chức bảo vệ quyền lợi người lao động, buộc công ty phải xin lỗi và đảm bảo quyền lợi cho bạn gái.
“Lúc ấy tôi mới hiểu, sau vẻ ngoài trầm lặng là một người sẵn sàng đứng ra bảo vệ mình đến cùng”, Thu nói.
Lo Thu ở một mình không an toàn, Shota xin phép bố đón cô về nhà. Khi Thu từ chối, anh vẫn đều đặn sau ca đêm, dù tan làm lúc gần trưa, mang đồ ăn, thuốc men đến chăm sóc. Câu nói giản dị: “Anh có thể ăn giá đỗ cả tháng để dành tiền lo cho em” đã khiến cô gái Việt hoàn toàn tin tưởng.
Trước sự ủng hộ của gia đình Shota, tháng 6/2024, Thu đưa bạn trai về ra mắt gia đình tại Hòa Bình. Bốn tháng sau, họ hoàn tất thủ tục kết hôn. Không cầu hôn cầu kỳ, không nhẫn kim cương, chỉ là sự đồng thuận nhẹ nhàng nhưng đầy tin yêu.
đàn ông cô hỏi đường hôm ấy sau này trở thành chồng mình.
Chiều muộn một ngày mùa thu năm 2023, giữa dòng người vội vã ở ga Kyoto, Diệu Thu hoảng loạn khi điện thoại sập nguồn, không thể tra tàu về ga Shiga. Cô cứ đi lạc lòng vòng mà không biết hỏi ai, cuối cùng đánh liều chặn một người đàn ông mặc vest, tưởng là nhân viên nhà ga.
Shota, khi đó 32 tuổi, là một kỹ sư vừa tan làm cũng đang chuẩn bị lên tàu về nhà. Thấy cô gái nhỏ nhắn, loay hoay giữa dòng người vội vã, anh chỉ dẫn tận tình và cẩn thận ghi lại số điện thoại phòng khi cô cần giúp đỡ thêm.

Cuộc gọi cảm ơn sau khi về đến nhà an toàn của cô gái dân tộc Mường ở Hòa Bình đã mở đầu cho những tin nhắn, rồi buổi hẹn hò đầu tiên. Shota mời Thu ăn món Việt, uống cà phê và lắng nghe cô kể về hành trình của một cô gái Mường 19 tuổi sang Nhật lao động để phụ giúp gia đình.
“Cô ấy líu lo như một chú chim non, miệng lúc nào cũng cười dù kể về những ngày mò cua bắt ốc vất vả. Tôi nể phục sự lạc quan ấy”, Shota nhớ lại ấn tượng về vợ.
Về phần Thu, sự chân thành của chàng trai Nhật vốn sống khép kín hơn 10 năm sau khi bố mẹ ly hôn đã làm cô rung động. Ngày đầu hẹn hò, khi Thu hỏi chuyện về thu nhập trung bình của người Nhật, Shota không ngần ngại mở cả bảng lương cho cô xem. Dù thu nhập không cao, nhưng sự thẳng thắn và chân thành của Shota khiến cô cảm thấy tin tưởng, điều hiếm gặp trong tính cách kín đáo của người Nhật.
Những buổi gặp sau, Shota không nói nhiều, chỉ lặng lẽ lắng nghe cô gái nhỏ kể đủ chuyện. Sau một lần gặp, anh đã nhớ cô không ăn cay, thích món gì để chủ động gọi. Nhìn ánh mắt Thu, anh biết khi nào cô mệt hay vui trong lòng.
Không đợi dịp đặc biệt, Shota vẫn mua hoa tặng. Dù kinh tế không dư dả, anh luôn chọn vé tốt nhất mỗi khi cả hai đi chơi. Sau 5 tháng quen biết, anh dẫn Thu về ra mắt mẹ.
Tuy nhiên, rào cản văn hóa và sự khác biệt tính cách khiến Thu, 27 tuổi, chưa từng dám kỳ vọng xa xôi. “Anh không nhắn tin mỗi ngày, không nói lời hoa mỹ. Tôi từng nghĩ mình sẽ sớm về nước nên không đặt nhiều hy vọng”, cô thừa nhận.

Shota và Diệu Thu khi đi chơi tại gần hồ Biwako, năm 2024
Sau hôn nhân, Thu đối mặt với khủng hoảng tâm lý do thay đổi môi trường sống và nỗi nhớ nhà. Cô sụt cân, mất ngủ kéo dài. Thương vợ, Shota xin nghỉ việc hai tháng, đưa cô đi khắp các bệnh viện nhưng vẫn không tìm ra nguyên nhân.
“Có thời điểm tôi phải giúp vợ cả việc sinh hoạt cá nhân. Nhìn cô ấy như vậy, tôi chỉ nghĩ làm sao để vợ khỏe lại”, anh kể.
Cuối cùng, Shota quyết định nghỉ hẳn công việc, đưa vợ về Hòa Bình sống cùng gia đình vợ để hồi phục tinh thần. Những ngày Tết Nguyên đán 2025 trong căn nhà sàn xứ Mường đã giúp Thu dần tìm lại sự cân bằng.
Mùa xuân năm nay, hai vợ chồng quay lại Nhật Bản. Thu chọn công việc nhẹ nhàng tại một cửa hàng cho thuê kimono ở Osaka. Mỗi tối, Shota trở thành “thầy giáo”, kiên nhẫn dạy vợ học tiếng Nhật.
“Có lẽ nếu hôm đó tôi không đi lạc, và anh không xuất hiện đúng lúc, tôi đã không có được hạnh phúc này”, Diệu Thu mỉm cười khi nhìn chồng chuẩn bị bữa tối. Với cô, lần lạc đường ở ga Kyoto năm ấy chính là cơ duyên quý giá nhất đời mình.
